travel

once

 

T O K Y O
6
7 9'

 

 

 

 

12203 345 47 gekkoso3315 4835 43 28 42

 

 

45

 

 

Tôi mang về một cái nạo hoa quả, tìm thấy ở Found MUJI, tối tối ngồi gọt dưa chuột. Thiết kế sắc ngọt đầm tay, vừa gọt vừa cảm thấy mình vẫn đang chạm vào những ngày quần quật khám phá ấy.

Cả lúc nhai rột rột rong biển, tôi cũng nhớ mấy bữa cơm ở nhà Hoà. Hai dì cháu thường ngồi ở ban công, rải báo bày chén bát như mâm cúng, cứ thế hóng gió và ăn. Chẳng nói gì nhiều lắm, chỉ có hôm hình như hai đứa đều nhớ nhà, bát canh không cay mà mũi cũng sụt sịt.

Cả vị của hớp bia đầu tiên, nó bảo miếng đầu tiên là ngon nhất, hỏi tại sao thì bảo cảm giác thế. Và đúng thật, lúc đó đang chờ pháo hoa. 30 tháng 7 là ngày mà cứ như thể cả Tokyo chỉ làm mỗi một việc là đi tìm cho mình một chỗ ngắm pháo hoa. Mặt mũi ai nấy trên đường trông có cảm xúc hẳn lên, người già, trẻ em, nam nữ mặc yukata tay trong tay. Cảm giác đó làm tôi nhớ trung thu ở Hội An, nhỏ bé thôi nhưng náo nức y hệt.

Cả bát daikon oden ngọt dịu từ củ cải, đơn giản không hơn. Anh Bách tên thường gọi là 100k cứ xuýt xoa như thể anh mới là lần đầu được ăn, chứ không phải tôi. Ôi sao mà kí ức toàn là thức ăn. Continue reading

Cô tô

 

coto morning28

 


711

 

 

 

12

 

 

 

26'4

 

 

coto 5up

 

3 ngày ở Cô Tô vậy là hết rồi. Những ngày, nằm dài trong căn nhà gỗ, nhìn qua ô cửa là thấy ngay lớp lớp sắc xanh bên cạnh. Nhạc underground mix hoàn hảo với nhịp sóng lêu hêu. Khoảnh khắc ấy, biết mình vẫn hạnh phúc là tốt rồi đúng không. Hẳn là cuộc đời có lý lẽ của riêng nó để có mình bây giờ, ở đây, cùng những người bạn. Không hẳn là tri kỉ, nhưng thấy thật thoải mái khi ở bên, đủ lâu để hoà nhịp tung hứng trên bờ dưới nước, đủ tin để nói về những tự ti (ngớ ngẩn) và nỗi buồn bên trong mỗi người, mặc cho mặt thì vẫn diễn rất sâu, miệng cười hớn hở. Lúc băng băng chở nhau đi xuyên qua những con đường xì xào cây cối hay ngồi ôm gối trên bãi biển đến khuya, mình nghĩ sau này các cụ sẽ ngồi ôn lại, chắc khoái lắm.

p.s/ cứ đi là lại thấy nước mình hãy còn đẹp lắm. Mong nơi này giữ được êm đềm như thế, chỉ cần người làm và người đi để tâm, mỗi bên chút một là được rồi.

 

murmur of Paris

paris 2paris3paris loveparis 6paris bookparis 11paris 9paris13paris25paris12000030f

 
Just a little look back, this journey is still a vivid dream to me. Three days with an incredible rhythm as the scene in Amelie movie. Sometimes it fades but sometimes just close my eyes and breathe deeply to catch it again in my memories. Something dazzling, something homely, something weird, something messy, everything mix well to become Parisian taste.
Naturally, we will think about love in Paris. Dreaming of one more chance to listen to these quiet murmur with my beloved ones. Uh-uh, it’s time to wake uppp!

 

Saigon

morning in saigon min000046000046000016 0000011 000010

000044000055beer min
pizza 4p

breakfast
SGfresh SG min

Ai đó nói rằng trong quãng tuổi trẻ của mình, bạn nhất định phải sống thử ở một vùng đất khác. Hai tháng Sài Gòn, niềm vui đầy ắp mà nỗi buồn cũng mới tinh. Tôi học lại cách tự lo cho mình, háo hức đến hụt hơi. Nơi hầu hết mọi người tôi gặp lần đầu nhưng không thấy bơ vơ. Ở đây ăn nhanh, nói thẳng, làm là làm tới nơi và cho ta cảm giác dư ra vài năm để rong chơi cho tới bến.

Sài Gòn thực ra cũng giống Hà Nội, bạn sẽ không yêu nó ngay, cho tới khi bắt gặp… Con hẻm 53 có quán chè không tên. Ăn sáng dưới gốc cây bồ đề có bật nhạc vàng. Leo mãi những bậc cầu thang để chạm quán ăn nóc nhà, cafe chung cư. Hít thật căng làn không khí êm đềm khi đạp xe chạy dọc kênh Nhiêu Lộc rồi hoà vào quận Nhất im lìm buổi sáng. Gam màu xanh lơ của quận Năm. Chờ đợi người grab bike của mình là ai. Âm thanh rất nhiều đá của cafe Sài Gòn. Mỗi ngày lại được mách cho một món mới. La cà khắp nơi. Thấm thía nhớ nhà. Cảm giác nản lòng và rồi lại muốn thử xem mình đi được đến đâu…

Để thử sống ở một nơi nào đó, tôi nghĩ cần ít nhất 3 thứ: một nơi cảm thấy thuộc về, một việc để hết mình và một người bạn để chỉ đơn giản quay sang nói rằng: ngon nhờ. Vậy đấy. Và tôi có cả để phải lòng Sài Gòn lúc nào không hay. Hai tháng đó đã như xa lắm rồi, nhưng tôi vẫn nhận ra nó vào mỗi sáng khi lùa tay vào cây hương thảo, khi tình cờ nghe giọng miền Nam hay khi căng mắt ra tìm mấy cột text rớt chữ (cười).

Cảm ơn những người đã cùng tôi đi qua “kỳ nghỉ hè” đó.

 

 

dreamy land

da lat 1
Processed with VSCOcam with g3 preset

Processed with VSCOcam with c1 preset

Processed with VSCOcam with c1 presetIMG_4960Processed with VSCOcam with g3 preset

 

 

 

Processed with VSCOcam with c1 preset

 

Processed with VSCOcam with c1 preset

 

 

 

Processed with VSCOcam with p5 preset

Processed with VSCOcam with c1 presetProcessed with VSCOcam with c1 presetProcessed with VSCOcam with b1 presetProcessed with VSCOcam with c1 preset

da lat 5

Đà lạt là..

Bên kia Hồ Xuân Hương là một nhịp sống chậm và không khí the lạnh như bạc hà, bên này là những con dốc quanh co xùm xụp với quán xá, với áo bông phả khói thuốc ở Tùng. Khu chợ sáng bán cây, chiều tối hoá bán len, vớ nhất định 20k/3 đôi. Là cốc sữa đậu ôm hoài còn nóng. Nắng mải xuyên những hàng cây đổ dài và mấy ngày chỉ lẩm nhẩm ba câu trong “Ô kìa nắng”. Là dấu cộng giữa những bậc thang của Sapa với cafe nhiều đá của Sài Gòn. Là bỏ qua những nơi cần-phải-đến để nghe xem tim mình thực sự muốn đi đâu.

Để phải lòng một mảnh đất nào đó không chỉ từ cây trái, không khí, quán xá mà nhất phải từ con người. Khi ta yêu âm thanh từ họ, được gọi là bé mặc cho đã lớn đùng, nụ cười cùng toàn bộ ngôn ngữ hình thể để chỉ đường quẹo chốn này chốn kia. Là bọn nhóc với áo len khoác trông thật ngoan trên đường về nhà. Là rất nhiều hàng quán chọn cách chỉ bán nửa ngày, nửa còn lại tự tay làm hàng, cho đến ngon thì thôi.

Chẳng có gì nhiều nhặn, hậu đậu và hay quên, lạc đường thì bá cháy, chắc chỉ được mỗi cái hăm hở. Vì bụng và mắt thì đều đói như nhau. Đã định để dành Đà Lạt mà liêu xiêu cùng một nhóm bạn, hoặc duy nhất một người nào đấy, nhưng cũng không dễ để có người đồng hành như mẹ – người cũng hăm hở dù ở bất kỳ độ tuổi nào.

thu tháng 9.2015

quote2 a113'47 copy000020STROLLfries000014fixchan and deonthestreet000037gardenlongplay000011 copyflowerhome

Ngày tháng để dành

Trời đã chuyển đông xám. Earl Green rất hợp để ôm trong tay và hít hà. Từng lá trà cuộn dài và nở ra trong làn nước ngăn ngắt. Chợt quá nhớ cái không khí Hà Lan, những tối cứ ngồi bên nhau uống một mạch mấy tuần trà, nhớ người chị đã cùng mình chọn loại trà này. Có những người ta sẽ chỉ gặp một lần trong đời. Nghĩ đến đó có buồn không? Continue reading

ilovesapa000034

000031000033000029000010000030000017000021000028000038000042
quote sapa

Đó là câu trả lời của bạn tôi khi được hỏi về những nơi thực sự là Sapa. Phải đi đến lần thứ 3 tôi mới thôi háo hức với những địa danh nhất – định – phải – đến. Chỉ bình thản, chậm rãi, lòng vòng vào các phiên chợ, nơi người ta có những mảnh thổ cẩm đẹp tới độ không muốn bán. Rồi khi đêm xuống, chúng tôi đi xuyên qua các ngõ ngách, sương ở ngang tầm, những quán bar được decor theo lối rất riêng, sự hoà quyện Đông Tây một cách tự nhiên. Rồi cứ phóng xe máy đi vào các bản mà tôi đã quên tên, cứ đi rồi dừng, gặp và trò chuyện tình cờ. Mọi thứ nhẹ nhàng và đủ đầy, nhất là khi ta may mắn được trải nghiệm cùng với những người bạn ta đã thân thuộc.

Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

Translation of Lydia Davis

Bản dịch tiếng Việt các tác phẩm của Lydia Davis

SPOTTED SF

Sharing local gems around San Francisco + on the road, too.

MA by So Shi Te

Made in Japan modern crafts and products store in Tokyo, Japan.

GAKUMON NO SUSUME

VIẾT VỀ MỘT NHẬT BẢN NHƯ CHÚNG TÔI BIẾT

Little Princess: to travel is to live

Đọc vạn cuốn sách, đi vạn dặm đường, nghe vạn chuyện đời...

Penguin Blog

Thoughts and ideas from the world of Penguin

Khám phá Nhật Bản cùng Kiyoshi

Tiếng Nhật và Văn hóa Nhật Bản kì thú

%d bloggers like this: