lifestyle & simple things

Cũng giống như chuyến đi Hà Giang, chỉ có thể ở chính giữa nó và cảm nhận.
Một đôi giày tốt, một cái gậy dọc đường, nước và chú tâm vào nhịp thở khi leo dốc.
Cảm giác ê ẩm, ngu dại hụt hơi và rồi thở phào vì đã làm được, một lần trong đời.

Tà Năng – Phan Dũng 8.2017

Advertisements

Sa Đéc

 

Có những nơi mới chỉ nghe tên đã thấy thích. Sa Đéc. Không đến đây vào những ngày tháng Chạp giáp tết lúc hoa chở đầy ghe, vườn đầy bông, nhưng với mình Sa Đéc của ngày thường cũng đã vừa xinh rồi.

Sa Đéc có gì hoặc không có gì, tuỳ vào từng người. Dù rằng giữa cái nắng tháng 5, nhìn lên ngọn dừa không lay một đợt gió, thì nơi này vẫn xanh ngọt cây cối. Đạp xe trên đường Lê Lợi vào lúc sáng sớm hay chiều tối sẽ thấy cuộc đời nhẹ tênh. Nhìn mấy bà cụ ngồi hóng gió dưới hàng dừa, ông cụ mắc võng cạnh bờ sông, mình nghĩ chắc họ sẽ sống lâu lắm, nhọc nhằn thì vẫn giàu có.

Sa Đéc chỉ có mỗi hủ tíu. Đấy là ấn tượng của mình thôi. Đâu đâu cũng thấy món này, nhiều tới nỗi chẳng buồn đề biển. Nếu hỏi về các món khác sẽ luôn được người dân chỉ rất hồ hởi rằng đi dọc bờ sông bên kia kìa là sẽ thấy (mà cái bờ sông nó dài dữ nhé) Nhưng hủ tíu ở đây quả thật ngon lắm. Tô hủ tíu khô bà Sẩm 6 nghìn đồng, 3 lát thịt, 1 tô nước dùng. Mỗi một thành phần đều tròn vị của riêng nó, ngon đơn giản.

Nơi này lành và chân chất. Như cốc chè bưởi thơm ngọt thật thà có cả đậu và khoai. Như homestay Hoa Ếch, tên sao làm vậy, trồng hoa nuôi ếch. Như cô bác trên chuyến xe hỏi mình đến Sa Đéc làm gì, bảo cháu thích lâu rồi, mà cô bác cười nói với nhau “ô Sa Đéc mình cũng nổi dữ heng”

p/s. Đôi khi ta chỉ biết những chuyến đi quý đến chừng nào khi nhìn lại, có mấy lần trong đời để đi cùng những người thân yêu nhất.

salads

Salad là một món ăn tự do. Tươi mát và trong lành. Vị ngon nằm ở chính bản thân mỗi nguyên liệu và sự thích thú của vị giác khi chúng kết hợp ngẫu hứng với nhau.

Trong cuốn “Lưỡi” của Jo Kyung Ran, có một đoạn viết về salad cà rốt:
“Tôi nuốt nước bọt, nghĩ đến vị tươi mát của cà rốt mùa đông và củ cải giòn rôm rốp. Có những người thích ăn bất cứ thức gì mểm dẻo, hoặc các món vỡ bung trong miệng khi cắn ngập xuống. Một số người thích cảm giác nước thịt rịn từ từ vào kẽ răng, những người khác nữa thì thích nhai rau sống. Tôi thuộc loại thứ ba. Hễ nghĩ đến món salad cà rốt – cà rốt tươi vừa nhổ khỏi đất vẫn còn rung rinh túm lá xanh, đem thái mỏng ra, tưới lên đó dầu ô liu, tỏi giã nát, nước cốt chanh, muối, hạt tiêu xay, cho vào tủ lạnh khoảng bốn tiếng, sau đó rắc mùi tây ngắt nhỏ lên rồi trộn đều – là tôi cảm thấy nước miếng bắt đầu dâng đầy trong miệng”

Thật kì cục là vì đọc những dòng này mà mình đã không còn khó chịu với vị hăng hăng ấy như trước nữa. Mình nhấm nháp nó như thứ riêng có của cà rốt. Khẩu vị quả thật cũng từ suy nghĩ mà thay đổi theo :)

natural dyeing

 

 

 

Chiều nay bỗng nhớ những ngày nhởn nhơ, hết tiệc trà, khâu vá, nhuộm vải, trồng cây, nhìn lại cứ như cuộc sống của đứa nào. Viết lại vào đây để chính mình khỏi quên và chia sẻ cho ai cũng thích.

Nhuộm tự nhiên là một trong chuỗi nhởn nhơ này. Khác với chất nhuộm hoá học (pigments), màu thường rực, đậm và chỉ nằm trên một mặt vải, chất nhuộm tự nhiên (natural dyes) cho màu trầm, êm, thấm sâu vào từng thớ vải, cảm giác gần gũi.

Nhuộm tự nhiên cần hai yếu tố chính:

  1. Vải sợi tự nhiên, làm từ thực vật (cotton, gai, đay, linen) hoặc từ động vật (tơ tằm, đũi).
  2. Chất nhuộm lấy từ chính rau củ, hoa quả, cây lá. Bạn có thể thử vỏ lựu, vỏ bơ, nghệ, trà, bắp cải tím, gỗ vang, lá trầu, lá hương thảo, hoa hồng, hoa cúc… Càng những loại có chất chát (như trà) hay chất nhựa (như vỏ lựu) thì màu lại càng bám tốt. Chúng còn có thể mix với nhau như bạn pha màu vậy.

Mỗi loại vải khi đi với một chất nhuộm lại cho ra những sắc thái mới, hồi hộp lắm. Mình vô cùng thích lúc đun nấu, mùi từ các loại thảo mộc, hoa lá xông lên rồi thấm dần vào mặt vải, dịu cả lòng. Chính trong những ngày này mà mình đã viết “smell of nature” dành cho tháng 5. Tự nhiên – lúc nào cũng khiến mình được là chính mình.

Giờ thì các bước cơ bản ở đây nhé, mình học được từ em Linh Trần, là người yêu nhuộm lắm, từ cách em mặc và mắt em sáng khi nói về nó.

  1. Chuẩn bị chất nhuộm: đối với nguyên liệu khô (như trà), lấy chừng 1/2 khối lượng vải, với nguyên liệu tươi lấy tỷ lệ bằng hoặc gấp 2 lần vải, nguyên liệu càng nhiều màu càng đậm. Với các loại lá tươi, nên ngâm trước 2 ngày.
  2. Vải cần ngâm ướt trước khi nhuộm, đối với vải mới tinh, nên luộc lên để mất hồ.
  3. Luộc chất nhuộm lên (khâu này giống hệt luộc rau), sôi lên thì bỏ cái, chắt lấy nước để cho vải vào nhuộm trong khoảng 1h, lửa liu riu, thi thoảng khuấy để thớ vải ngấm đều màu.
  4. Vớt vải ra, giặt với nước lạnh, cho thêm chút giấm hoặc muối để giữ màu.
  5.  Phơi khô và ngắm nghía.

 

p/s. Không chỉ nhuộm trơn, có rất nhiều cách để tạo ra hoạ tiết trên mặt vải, tuỳ vào độ tò mò và kiên nhẫn của bạn, hãy thử gõ từ Shibori nhé!

 

linen

 

l i n e n

Lúc xếp đồ vào Sài Gòn, tôi đã nghĩ kiểu gì cũng phải mang theo bộ ga gối này, để dù bắt đầu từ đâu cũng sẽ có cảm giác thuộc về. Họ nói “Linen is a breathable fabric” – một chất liệu biết thở. Chúng thoát khí và hơi ẩm một cách tự nhiên, tương tác với các mùa và cơ thể người dùng. Bởi vậy mà từ cái rét nàng bân của Hà Nội tới cái nắng tháng ba của Sài Gòn, vẫn chỉ cần có thế.

Linen có lẽ không thu hút người ta ngay từ cái nhìn đầu tiên. Trầm thô, nhạt màu, mới sờ có cảm giác hơi cứng, dễ nhăn. Nhưng chỉ cần tiếp xúc lâu hơn (cứ như thể là tình yêu) bạn sẽ thấy nó dần mềm, sợi óng lên, nếp nhăn dịu lại lăn tăn. Và chính sắc thái tưởng tẻ nhạt ấy, lại rất dễ phối hợp, chỉ cần nhấn nhá bằng vỏ gối hay bình hoa nơi góc phòng, cũng đủ để mỗi mùa sẽ là một bầu không khí mới.

Linen mang lại “undone” feel, vẻ đẹp của thảnh thơi. Cứ để vậy, cứ để những nếp nhăn ở đó, như cái gót chân vừa chạm, để thấy hơi ấm còn nguyên, thân thuộc vô cùng.

once

 

T O K Y O
6
7 9'

 

 

 

 

12203 345 47 gekkoso3315 4835 43 28 42

 

 

45

 

 

Tôi mang về một cái nạo hoa quả, tìm thấy ở Found MUJI, tối tối ngồi gọt dưa chuột. Thiết kế sắc ngọt đầm tay, vừa gọt vừa cảm thấy mình vẫn đang chạm vào những ngày quần quật khám phá ấy.

Cả lúc nhai rột rột rong biển, tôi cũng nhớ mấy bữa cơm ở nhà Hoà. Hai dì cháu thường ngồi ở ban công, rải báo bày chén bát như mâm cúng, cứ thế hóng gió và ăn. Chẳng nói gì nhiều lắm, chỉ có hôm hình như hai đứa đều nhớ nhà, bát canh không cay mà mũi cũng sụt sịt.

Cả vị của hớp bia đầu tiên, nó bảo miếng đầu tiên là ngon nhất, hỏi tại sao thì bảo cảm giác thế. Và đúng thật, lúc đó đang chờ pháo hoa. 30 tháng 7 là ngày mà cứ như thể cả Tokyo chỉ làm mỗi một việc là đi tìm cho mình một chỗ ngắm pháo hoa. Mặt mũi ai nấy trên đường trông có cảm xúc hẳn lên, người già, trẻ em, nam nữ mặc yukata tay trong tay. Cảm giác đó làm tôi nhớ trung thu ở Hội An, nhỏ bé thôi nhưng náo nức y hệt.

Cả bát daikon oden ngọt dịu từ củ cải, đơn giản không hơn. Anh Bách tên thường gọi là 100k cứ xuýt xoa như thể anh mới là lần đầu được ăn, chứ không phải tôi. Ôi sao mà kí ức toàn là thức ăn. Continue reading

tea ceremony

Trước giờ vốn không biết nhiều về trà, dù trong nhà lúc nào cũng có ấm trà xanh tự om, trà mạn để sẵn, uống như một thói quen. Gần đây mới biết hoá ra toàn pha nhầm cách, nên muốn note lại vài dòng nhỏ:

1. Ấm và chén nên là chất liệu gốm. Ngoài ấm, chén quân (chén nhỏ) thì còn có chén tống (chén to), sau khi pha xong thì san toàn bộ nước trà ra chén to rồi chia đều vào các chén nhỏ. Nếu không có chén tống, cách đơn giản là rót một nửa các chén, rồi xoay một vòng rót nốt phần còn lại. Làm vậy để đảm bảo vị trà ở các chén đều nhau.

2. Nếu có thể, dùng muỗng gỗ để múc trà, tránh lấy trà bằng tay làm lẫn tạp vị. Phần trà khoảng 1/3 ấm,  tuỳ khẩu vị.

3. Ngoài bản thân chất lượng trà, nước pha và cách pha đúng mới cho ra chén trà ngon. Thói quen thường pha ở nước sôi 100 độ và om lâu. Tuy nhiên, nước pha chỉ nên nóng ở 90 độ. Làm sao để ước lượng? Bạn mở nắp phích, rót ra chén tống, rồi mới pha vào ấm. Những thao tác này sẽ làm giảm nhiệt độ nước. Đối với trà ngon và sạch, không nên tráng trà để mất hương vị. Với tuần trà đầu tiên chỉ cần đợi 5 giây, lần lượt thêm 5 giây ở các tuần trà tiếp theo. Nếu ta om lâu, vị trà trở nên bị cháy, nồng và các tuần trà sau đó sẽ nhạt vị. Chén trà được pha đúng cách uống êm, thanh, thơm dịu và nhiều hậu vị.

4. “Nhất thuỷ, nhị trà, tam pha, tứ tâm thế”. Tâm thế là cảm xúc, tâm trạng của người uống trà. Mình nhận ra rằng, vẫn chén trà uống thường ngày như một thói quen ấy, nếu để tâm hơn, uống chậm hơn, ta sẽ bắt gặp những tầng hương vị tươi mới và cảm thấy mình may mắn. Khứu giác, vị giác hay giác quan nói chung đều có thể trở nên sâu và tinh nhạy hơn khi ta trải nghiệm nhiều hơn mỗi ngày.

5. Khi mình hỏi chị Tân – một nghệ nhân trà –  chị cảm nhận thế nào về trà San Tuyết (trà cổ thụ vùng núi Sơn La) và Bạch Hạc (trà vùng trung du Thái Nguyên)? Chị chỉ nói đơn giản: chị thích uống San Tuyết vào mùa hè, Bạch Hạc vào thu đông hay những ngày mưa.

6. “Thưởng trà là thưởng mây” – thiền sư Thích Nhất Hạnh.

Cô tô

 

coto morning28

 


711

 

 

 

12

 

 

 

26'4

 

 

coto 5up

 

3 ngày ở Cô Tô vậy là hết rồi. Những ngày, nằm dài trong căn nhà gỗ, nhìn qua ô cửa là thấy ngay lớp lớp sắc xanh bên cạnh. Nhạc underground mix hoàn hảo với nhịp sóng lêu hêu. Khoảnh khắc ấy, biết mình vẫn hạnh phúc là tốt rồi đúng không. Hẳn là cuộc đời có lý lẽ của riêng nó để có mình bây giờ, ở đây, cùng những người bạn. Không hẳn là tri kỉ, nhưng thấy thật thoải mái khi ở bên, đủ lâu để hoà nhịp tung hứng trên bờ dưới nước, đủ tin để nói về những tự ti (ngớ ngẩn) và nỗi buồn bên trong mỗi người, mặc cho mặt thì vẫn diễn rất sâu, miệng cười hớn hở. Lúc băng băng chở nhau đi xuyên qua những con đường xì xào cây cối hay ngồi ôm gối trên bãi biển đến khuya, mình nghĩ sau này các cụ sẽ ngồi ôn lại, chắc khoái lắm.

p.s/ cứ đi là lại thấy nước mình hãy còn đẹp lắm. Mong nơi này giữ được êm đềm như thế, chỉ cần người làm và người đi để tâm, mỗi bên chút một là được rồi.

 

murmur of Paris

paris 2paris3paris loveparis 6paris bookparis 11paris 9paris13paris25paris12000030f

 
Just a little look back, this journey is still a vivid dream to me. Three days with an incredible rhythm as the scene in Amelie movie. Sometimes it fades but sometimes just close my eyes and breathe deeply to catch it again in my memories. Something dazzling, something homely, something weird, something messy, everything mix well to become Parisian taste.
Naturally, we will think about love in Paris. Dreaming of one more chance to listen to these quiet murmur with my beloved ones. Uh-uh, it’s time to wake uppp!

 

willpihl

wordpress is my burden

Tea Upgrade 🌱

Live every moment, love beyond words, laugh everyday - be fabulous 💗

Nhược Lạc

một người đang đi

Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

Translation of Lydia Davis

Bản dịch tiếng Việt các tác phẩm của Lydia Davis

SPOTTED SF

Sharing local gems around San Francisco + on the road, too.

%d bloggers like this: